Tag Archive | for_ruby

Entry for November 08, 2008 – Ruby và bà nội!


Bà nội tuần trước xuống chơi với Ruby, tui nghĩ có lẽ tui cũng là người may mắn. Bà nội Ruby là người khá cởi mở và hết lòng vì con vì cháu, mỗi lần bà xuống, tui có cảm giác thoải mái và dễ chịu. Tui cũng cảm thấy gần gũi được với bà, có thể giao ruby cho bà để 2 vợ chồng đi đâu đó cho thoải mái, riêng tư 1 chút. Bà nội thương cháu cực kỳ và là người rất nhiệt tâm trong việc ăn uống của ruby, có thể dành 3h chỉ để dụ và đút cho ruby ăn. Chỉ tiếc bà nội ở xa quá nên không thường xuống chơi với ruby được.
Hôm qua cô nàng nghịch cái tô, lỡ làm vỡ mất. Mẹ mắng, một hồi sau vào giường nằm khóc, bảo “tại cái tô nó tự rớt bể chứ có phải tại con làm bể đâu, sao mẹ lại la con, huhuhu” Mẹ nghe buồn cười quá thế là hết giận, ôm con vào lòng cười xòa

Entry for October 27, 2008 – Ruby 32 tháng!


Ruby đã được gần 3t, cái tuổi này sao mà đáng yêu và ngô nghê đến thế. Quậy thì cũng thật là quậy, quậy đến nhiều lúc mẹ phát bực lên vì con, con không biết thế nào là đúng, thế nào là sai, con chỉ làm theo ý con thôi…làm nhiều lúc mẹ chỉ muốn phét cho con 1 cái vào đít
Thế nhưng đôi lúc con lại dễ thương đến lạ kỳ, con nằm ôm mẹ, thủ thỉ “Nguyên cả đời này, Ruby chỉ ở với ba Minh mẹ Giao thôi”. Câu nói ngây thơ của con nhưng lại hàm chứa cả tình thương con dành cho ba mẹ, làm cho mẹ đang vui cười mà phải cảm động ứa nước mắt. Ôi, con gái của mẹ, 32 tháng mà có thể nói ra những điều như thế!
Con rất tò mò, nghe 1 câu chuyện ba kể, con hỏi đi hỏi lại từng chi tiết, con có trí nhớ rất nhanh, học rất tốt những gì mẹ dạy….
Người ta nói, “việc gì trải nghiệm qua rồi, mới biết thực tế thế nào”. Hôm qua, mẹ mới chợt nhận ra con là một phần không thể thiếu, không thể tách rời của mẹ. Con chỉ qua phòng cô Hồng của con nghe kể chuyện, vậy mà mẹ nằm đây cứ thao thức mãi, trằn trọc không ngủ được…..àh, thì ra mẹ thiếu hơi con, thiếu vòng tay nhỏ nhắn xinh xinh ôm lấy mẹ, thiếu mùi mồ hôi của con. Thì ra con đã đi vào tâm trí, vào máu thịt của mẹ lúc nào mẹ cũng không hay biết. Chỉ biết nếu 1 đêm nào đó con không nằm cạnh mẹ, không ôm mẹ ngủ thì chắc có lẽ mẹ sẽ thức thâu đêm suốt sáng. Ôi con gái bé bỏng của mẹ, mẹ yêu con biết nhường nào!!!

Entry for September 12, 2008 – Ruby 30 tháng!


Ruby 30 tháng cao được 97cm và nặng 15 kg. Ruby 30 tháng nói suốt ngày chỉ trừ lúc ngủ Con rất thông minh và lém lỉnh, mẹ hỏi ‘Giữa ba và mẹ, nếu chỉ chọn 1 người để yêu thương, thì con thương ai nhất?” Con đăm chiêu suy nghĩ rất lâu, đôi chân mày nhíu lại, cuối cùng con trả lời lại mẹ cũng lại bằng 1 câu hỏi ‘Thương cả 2 luôn được không mẹ?” Con gái 30 tháng biết thương mẹ vô cùng, mẹ đi đâu cũng lon ton đi theo như cái đuôi nhỏ xíu, mẹ ở trong bếp thì con lấy đồ hàng nấu cơm cùng mẹ, mẹ ra balcony phơi đồ thì con lăn xăn lấy móc máng đồ cho mẹ, mẹ đau lưng thì con ngồi đấm lưng, đôi bàn tay nhỏ xíu khều khều mà sao mẹ thấy ấm lòng đến lạ, bao nỗi lo toan thường nhật hàng ngày tự dưng biến mất… 40 tuần mang con trong bụng, 30 tháng nuôi con vất vả, những đêm con phỏng, con bệnh, con không ăn, con ốm…cho đến giờ mẹ mừng vì đã có con trong đời, mẹ tự hào khi nhìn những vết rạn dưới chân…đó không còn là những vết thẹo xấu xí đen đúa mà là niềm kiêu hãnh, Ruby thân yêu của mẹ!

CHIA ĐỘNG TỪ TO ƠI!


Ngô nghê thay là lời con trẻ, hạnh phúc thay khi được nhìn Ruby tập nói. Mấy bữa nay, con đang tập chia động từ. Động từ đầu tiên trong cuộc đời con học là ĐỘNG TỪ TO ƠI…
Con bắt đầu chia động từ:
– Mẹ ơi – Bây đây (có nghĩa là mẹ ơi bi đây, viết tắt của Ruby đây )
– Ba ơi
– Bây đây
– Bà ơi
– Bây đây
– Ốc ơi
– Bây đây (là dì út của con)
– Hai ơi
– Bây đây (là cậu 2 của con mà con toàn 2 ơi ko hà)
Người thân hết rùi, thế là con bắt đầu sáng tạo nè:
– Chó ơi
– Bây đây
– Kẹ ơi
– Bây đây
Và cuối cùng con kết thúc động từ to ơi bằng:
– Dzú ơi
– Bây đây
HIC HIC…mẹ pó tay với con. Sao mà yêu con nhiều quá!

Viết thay cho ba Ruby!


Con yêu!

Hồi hộp lớn theo con mỗi ngày. Con khiến cha mẹ hơn bao giờ hết gần nhau đến tận cùng. Cha biết xót theo cái nhăn mặt của mẹ mỗi khi đi vào chỗ xóc. Cha biết run lên vì hạnh phúc khi thấy nhịp tim con đập vọng ra từ bụng mẹ. 133 lần/phút. Con khiến cha vượt qua những mệt mỏi thường nhật.
Cha bắt đầu học cách ngồi lặng yên hàng giờ để dõi theo những hành động của một đứa trẻ. Để cha học ngôn ngữ của con. Để cha học những khó khăn của con. Để cha cảm được từng ý nghĩa của tiếng khóc. Mẹ hoài thai con bằng sự khó nhọc của cơ thể. Cha hoài thai con bằng sự trưởng thành và trách nhiệm của một người bố. Căn phòng nhỏ sẽ ắp đầy tiếng khóc của con, mùi sữa và cả những giọt nước mắt hạnh phúc. Giờ đây, con đang ở trong đấy, dù tối mịt, nhưng cha biết, con sẽ cảm được những gì mẹ đang hy sinh cho con. Dù đó chỉ là nỗi cảm. Con sẽ biết ơn mẹ nhé! Con sẽ yêu mẹ nhiều hơn nhé! Và cha cũng vậy. Cha cũng biết ơn mẹ. Cha cũng yêu mẹ thật nhiều.

Hạnh phúc thay khi biết mình sắp được làm cha. Hạnh phúc thay khi biết mình có một ngôi sao nhỏ. Để từ đó, mình sẽ không còn là mình. Để từ đó, cuộc đời cha là của con. Hạnh phúc được nhận từ tiếng cười của con. Vui buồn theo cảm xúc của con.

Ngày đó ! Ngày đó sẽ đến nhanh lắm phải không con? Cha sẽ khai sinh cho con bằng cả cuộc đời phía trước của mình. Bằng tất cả những gì cha đã có được. Và cả bằng những ước mơ của con. Ngọt ngào thay! Ấm áp thay!

Con yêu!

Con sẽ dạy cha chứ! Con sẽ cho cha biết cha cần phải làm gì. Con sẽ dạy cha biết rằng con đường nào rồi cũng về đến ngôi nhà nhỏ của chúng ta. Rằng nụ cười nào phải chỉ là tiếng cười mà còn cả một không gian hạnh phúc. Rằng nước mắt hạnh phúc bắt đầu từ đôi mắt con nhìn. Những ngón tay xinh xinh, những ngón chân hồng hào. Cái miệng rất nhỏ và đôi mắt sẽ thấu tận cùng trái tim cha.

Con yêu!

Chỉ hơn 7 tháng nữa thôi. Là hơn 200 ngày một tẹo. Là nỗi run rẩy của cha mỗi khi mẹ con đau, là nghẹn ngào cha xem hình ảnh siêu âm con trong bụng mẹ. Là nỗi hồi hộp cha mỗi giờ tan sở vội vã trở về. Là mỗi sớm mai cha vẫn giữ thói quen hôn mẹ con trước giờ đi làm. Và giờ đây sẽ thêm, hôn con thật nhẹ. Là danh sách đến hơn 200 cái tên với 200 lời giải nghĩa về sự hy vọng cha muốn gửi gắm đến con. Không chỉ là một cái tên hay mà còn phải là một cái tên chắc chắn sẽ khiến con yêu nó. Cha bày sẵn cuộc đời mình để con ra đời và sử dụng.

Con yêu!

Muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều nữa những gì cha đang nghĩ về con. Nhưng mọi lời nói đều chỉ là những hạn định ý nghĩa. Chỉ có tấm lòng là vô hạn tâm tư. Hãy để cha đặt con vào giữa trái tim mình, con nhé!

Entry for May 28, 2007 – Mỗi ngày đi làm….


Với tôi, mỗi ngày đi làm là một nỗi ám ảnh, là những bữa sáng Ruby cứ ôm cứng lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ, hai bàn tay nhỏ xíu xinh xinh cứ ghì chặt lấy cổ mẹ, như sợ rằng con mà nới lỏng vòng tay ra 1 chút thôi là mẹ có thề tan biến đi mất vậy. Có những hôm 2 mẹ con cứ ôm nhau mãi như thế cho đến lúc dì Huệ phải tách con ra khỏi mẹ, con vừa khóc vừa nhìn mẹ, ánh mắt con van lơn như thể mong mẹ hãy ẳm con thêm chút nữa. Đó là nỗi ám ảnh của tôi, ngày này qua ngày kia. Những hôm phải dứt áo đi như thế, tôi như đứt từng đoạn ruột. Trong suốt đoạn đường đi cứ nghĩ, hay là mình nghỉ ở nhà với con luôn, vừa có thời gian chăm con và ở bên con, vừa làm business mà mình thích, sao cứ phải bon chen kiếm 1 chỗ đứng trong cuộc đời này làm gì, chả phải con và gia đình là điều quan trọng nhất với mình sao? Sếp hay trách tôi đi trễ, nhưng tôi không thể nào không ở lại bên con đến limit, tôi không thể nào dễ dàng bỏ đi khi có 1 ánh mắt nhìn tôi như thế… cho dù tôi đi làm chỉ 8 tiếng là về bên con rồi. Tôi vẫn tự trách mình thời gian dành cho con quá ít ỏi và con ở bên dì Huệ còn nhiều hơn ở bên tôi.

Entry for May 25, 2007 – Ruby sốt


Ruby sốt 3 ngày rồi, cứ hết thuốc lại sốt lại, bs cũng chưa biết là bệnh gì, nghi là sốt siêu vi, mẹ cũng nghỉ theo con. Con sốt con teo tóp hẳn, người lúc nào cũng nóng bừng, khó chịu, nhõng nhẽo. Con bệnh mẹ thương đứt ruột mà hổng biết làm gì, vừa cai sữa được 4 hôm thì giờ con bệnh, lại bú lại. Ba có việc phải đi xa, đêm con quấy, mẹ vừa giổ con vừa ngủ gục, 1 mình thôi, mẹ lại không khỏe trong người, mắt cứ nhíu lại mà cứ phải căng ra ẳm con đi vòng vòng khắp phòng. Con khỏe thì mẹ cứ muốn con phải mũm mỉm như con người ta, giờ con bệnh rùi mẹ mới biết, mẹ chỉ mong con khỏe mạnh, chơi đùa là mẹ mãn nguyện rồi, mập hay ốm có quan trọng gì đâu…

Entry for May 11, 2007 – “À VI”


Hôm qua đưa con đi sinh nhật chị zizi ở Mặt trời bé con trên đường Lê Văn Sỹ, mấy buổi chiều nay trời cứ mưa rả rích, mặc dù con thích đi xe máy hơn vì được ngắm đường phố, nhưng với trời mưa thế này thì cả nhà phải vào taxi thôi, hơn nữa chân con lại chưa khỏi hẳn vết bỏng hôm nọ. Tới nơi, con là bé nhất tiệc, chỉ mình con là 14,5 tháng tuổi, nhưng cũng lăn xăn không kém ai. Lúc đầu chưa quen, ba phải tập cho con làm quen với khu trò chơi, thế mà con cứ bám riết lấy ba mẹ không chịu đi xuống đất, đến khi quen rồi con chạy lăn xăn chỗ này chỗ kia, đi lượm bóng nhỏ, vào nhà banh, cỡi bập bênh. Có nhiều bạn, con ăn cũng ngoan hơn, được 2 chén soup cua và ít khoai tây chiên. Ba mẹ thì cứ ” xa luân chiến” người ăn người trông con, hihi. Đến giờ về con mải chơi chả thèm về, ba mẹ giả vờ bỏ đi mất, con cũng không quan tâm, hihi, vẫn cứ ngồi bập bênh rất vô tư, đến khi mẹ phải ẳm con về con mới chịu về. Trên đường về nhà, mẹ hỏi ‘Hôm nay con đi chơi có vui không” Con nhỏen miệng cười thật tươi nói “À VI”. Yêu lắm câu À VI của con, Ruby ơi!

Vì sao con là Nguyễn Cao Quỳnh Như?


Lúc mới ốm nghén con, mẹ thì thích con là con gái để mẹ điệu cho con, dẫn con đi ăn chè, đi shopping, tâm sự với mẹ. Ba thì thích con là con trai (sau này nghe ba bật mí thế). Đến khi đi siêu âm lúc được 15 tuần, bs nói hình như là con trai, mặt mẹ buồn xo, hihi. 20 tuần, qua Medic siêu âm màu, bs nói con là con gái, mẹ hí hửng ra mặt, lúc đó con lấy tay che mặt ko cho ba mẹ xem, bs bảo mẹ đi tới đi lui cho con thay đổi tư thế, mẹ nghĩ nói chuyện với con biết đâu con sẽ nghe lời. vì thế mẹ cứ đứng một chỗ và lấy tay xoa bụng, vừa xoa mẹ vừa nói” Con ngoan, cho bs quay phim mặt mũi con nhé, để ba mẹ xem con có bị gì ko, có lành lặn ko cho mẹ yên tâm, mẹ sợ lắm, con là con gái ba mẹ càng thương con hơn mà. Vậy mà hình như con nghe được thật, 10 phút sau siêu âm lại, con quay nguyên cái mặt và 2 cái lỗ tai chần dần trong máy siêu âm, mẹ ngạc nhiên quá đổi về sự kỳ diệu này. Mới đầu, tính đặt tên con là Nguyễn Cao Kỳ Duyên – mà nghĩ con giống người nổi tiếng quá tội nghiệp, và còn đâu là thương hiệu của con nữa. Ba thì muốn đặt tên con là Thảo Nhi – có nghĩa là đứa con gái hiếu thảo của cha mẹ, nhưng rùi cha mẹ lại nghĩ, gọi con Nhi Nhi, mai mốt con già 70 tuổi, các con cháu của con cứ gọi con là Nhi hòai, nghe cũng kỳ. Thế là cuối cùng ba mẹ chọn cho con cái tên NGUYỄN CAO QUỲNH NHƯ, con gái của mẹ Quỳnh Giao, tên ở nhà của con là Ruby, có nghĩa con là viên hồng ngọc mà ông trời đã ban cho cha mẹ, con gái ạ!

Ruby bị phỏng!


Hôm nay Ruby nghịch, làm rớt nước sôi vào chân, nhìn con khóc la gào thét mà lòng mình xốn xang quá đỗi, con ơi, giá mà mẹ có thể bị thay cho con, mẹ sẵn sàng, chứ nhìn con đau như thế, mẹ không cầm lòng được. Vết phỏng sưng lên như cái bong bóng, to như cái trứng gà, con không đi được, chỉ bắt bế thôi, đặt xuống là con đau và khóc, con nhìn bàn chân mình và con sợ, con khóc. Mẹ ngồi nhìn con khóc và … mẹ khóc, như một đứa con nít. Sau khi mẹ sơ cứu và chở con đi bệnh viện Nhi Đồng về, con được các bs băng bó con đỡ đau hơn nên nín khóc, con bắt đầu ê a kể chuyện cái nước sôi làm con đau chân, trông con hồn nhiên và vô tư đến lạ. Mẹ nhìn con mà nước mắt cứ lăn dài xuống má, mẹ biết mẹ cũng làm ba buồn vì đã trách ba làm con bị đau, ba cũng xót con lắm và còn cả nỗi ân hận nữa. Con bị tai nạn không khi cả nhà đều chùn xuống theo con.