Entry for May 28, 2007 – Mỗi ngày đi làm….


Với tôi, mỗi ngày đi làm là một nỗi ám ảnh, là những bữa sáng Ruby cứ ôm cứng lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ, hai bàn tay nhỏ xíu xinh xinh cứ ghì chặt lấy cổ mẹ, như sợ rằng con mà nới lỏng vòng tay ra 1 chút thôi là mẹ có thề tan biến đi mất vậy. Có những hôm 2 mẹ con cứ ôm nhau mãi như thế cho đến lúc dì Huệ phải tách con ra khỏi mẹ, con vừa khóc vừa nhìn mẹ, ánh mắt con van lơn như thể mong mẹ hãy ẳm con thêm chút nữa. Đó là nỗi ám ảnh của tôi, ngày này qua ngày kia. Những hôm phải dứt áo đi như thế, tôi như đứt từng đoạn ruột. Trong suốt đoạn đường đi cứ nghĩ, hay là mình nghỉ ở nhà với con luôn, vừa có thời gian chăm con và ở bên con, vừa làm business mà mình thích, sao cứ phải bon chen kiếm 1 chỗ đứng trong cuộc đời này làm gì, chả phải con và gia đình là điều quan trọng nhất với mình sao? Sếp hay trách tôi đi trễ, nhưng tôi không thể nào không ở lại bên con đến limit, tôi không thể nào dễ dàng bỏ đi khi có 1 ánh mắt nhìn tôi như thế… cho dù tôi đi làm chỉ 8 tiếng là về bên con rồi. Tôi vẫn tự trách mình thời gian dành cho con quá ít ỏi và con ở bên dì Huệ còn nhiều hơn ở bên tôi.

2 thoughts on “Entry for May 28, 2007 – Mỗi ngày đi làm….

  1. Chuyện tiền bạc mưu sinh thì G cũng chả phải lo vì anhb M lo hết rùi, hihihi… chẳng qua đang có ý tưởng tự kinh doanh nên không muốn è cổ ra làm công cho ng ta thôi, còn cái hình đó,,, 2 mẹ con mới ngủ dậy thì ba nó đè ra chụp ngay, thành ra xấu đau xấu đớn, hic hic

  2. thi di cuop nha bank di, lay tien muh o nha choi voi con, hehehe.

    Noi mac cuoi ko ne, cuoc song la phai lam viec, ko lam lay cai chi cho Ruby an ne?

    Giao dao ni thuong con qua dam luoi rui nha, xau ghe ko, hehehe… rang muh di lam di cho min nhon lai 1 ti, dao ni nhin co ve phat tuong rui do, ko dep lam.

Comments are closed.